
Ba năm kết hôn, Waka Ninomiya sống trong một mái ấm đầy đủ nhưng trống rỗng. Sự thờ ơ của người chồng đối với thiên chức làm mẹ và những rung cảm đôi lứa đã đẩy cô vào một khoảng lặng kéo dài. Trớ trêu thay, người duy nhất nhìn thấu nỗi đau của cô lại là bố chồng – một người đàn ông tâm lý và điềm đạm. Những phút giây yếu lòng bên người thân duy nhất thực sự lắng nghe mình đã đưa cô đến sát bờ vực của một lỗi lầm không thể quay đầu. Nhưng vào khoảnh khắc quyết định, Waka đã chọn không để bóng tối nuốt chửng. Cô hiểu rằng, sự cứu rỗi phải đến từ sự chân thành giữa vợ chồng, chứ không phải từ một mối quan hệ sai trái.